RỪNG NA UY - Bản đàn bầu trời và mặt đất

“ Từ đây, nỗi buồn trong tôi tựa như làn gió, phút chốc đến rồi phút chốc đi”

RỪNG NA UY - Bản đàn bầu trời và mặt đất

Trên tay tôi là cuốn tiểu thuyết của một sinh viên năm hai một trường đại học. Dễ dàng nhận biết đó là cuốn sách in lậu, giấy mỏng hơn so với bình thường, nhiều dòng chữ mờ nhạt và mất nét. Trang ngoài cùng cô ấy viết: “ Từ đây, nỗi buồn trong tôi tựa như làn gió, phút chốc đến rồi phút chốc đi”. Thế có nghĩa là, thêm một cách không chính thức, truyện của Haruki Murakami đã đến với mọi ngõ ngách của tâm hồn, những tâm hồn trẻ khát yêu.
1. Bi kịch yêu.

Tình yêu là sự đền đáp, sẻ chia và dâng hiến. Người ta chọn một cách khôn ngoan là tự nguyện lệ thuộc vào nó. Chính vì thế, bi kịch cũng theo đó mà nảy sinh. Nếu người ta không hai mươi tuổi, người ta không lớn lên, không sợ hãi khi đối diện với khiếm khuyết của tình yêu như cô ấy - Naoko - một trong những nhân vật nữ chính của tiểu thuyết, thì có lẽ chuyện buồn đã không xảy ra.

Nhưng thực tế nó đã xảy ra. Cái chết là có thực. Cô ấy đã chọn cái chết chứ không phải sự sống. Thật khó để phán xử đúng sai, đôi khi con người ta trong một lúc nào đó, không thể còn phân biệt được mọi sự đúng theo ở đời. Dường như có ai đó mách bảo họ, và họ cứ vậy làm theo. Có ai đó đã nói rằng, người ta chỉ thực sự chết khi không còn sống trong lòng người sống. Điều đó dường như ít đúng trong suy nghĩ của Naoko, bởi cái chết cùng tuổi 17 của hai người thân yêu nhất- chị gái và người yêu tại hai thời điểm khác nhau- đã thực sự là một cú sốc tinh thần lớn, tổn thương đến cô. Người chết có thể làm được gì, họ chỉ có thể ở trên thiên đường chờ đợi bạn và để nói bạn rằng bạn đã sống một cuộc sống thật sự có ý nghĩa? Chị gái và Kizuki, nếu có là thiên thần thì cũng chỉ làm được có thế thôi.

Cả hai đã chờ và đã thắng, rốt cục thì là vậy. Những bản ngã tự cảm thức về sự méo mó và khiếm khuyết luôn vây bọc và không cho họ con đường thoát ra. Cách giải thoát duy nhất là cái chết. Chị gái Naoko đã treo cổ bên cạnh cửa sổ, Kizuki đã đưa một đường ống cao su từ miệng ống xả chiếc N-360 của mình vào một cửa sổ của chiếc xe, lấy băng dính bịt kín các chỗ hở, rồi nổ máy. Đến lượt Naoko, cô đã ra đi trong đêm tối và ngủ giấc ngủ thiên thu nơi một cánh rừng xa xôi hẻo lánh. Ở bất cứ đâu họ cũng cảm thấy cô đơn, và bất cứ đâu cũng có thể là điều kiện thuận lợi thực hiện cái chết nếu như họ muốn làm vậy. Ngoài đường, trong nhà, bên rừng…cái chết trú ngụ, tiềm ẩn bất kể nơi nào.

Naoko chết, không phải cô lo sợ Watanabe - bạn thân nhất của Kizuki có một ai khác mà là chính cô không chấp nhận việc mình sẽ sống và yêu một ai khác ngoài Kizuki. Họ chơi với nhau từ nhỏ, và yêu đương là một chuyện đương nhiên. Khi lớn lên, họ nhận ra nỗi đau của sự trưởng thành, không thể nào đi đến một tình yêu trọn vẹn khi không có sự hoà hợp về thể xác và tâm hồn. Không có biểu hiện của sự thăng hoa, sau mỗi lần va chạm thể xác, cô đã không có cảm giác là mình ướt. Giống nhau để hiểu nhau, khác nhau để yêu nhau. Naoko và Kizuki quá giống nhau, nhưng họ nhận ra sự khác biệt không phải trong chính bản thân mà là sự khác biệt với thế giới, với những đôi lứa yêu nhau khác. Kết cục là một tình yêu không đi đến đích, một tình yêu dằn vặt. Sự khiếm khuyết được Kizuki nhận ra trước, cậu tưởng có thể kết thúc tất cả bằng cái ống xả. Nhưng rồi đến lượt Naoko, cô vẫn đi vào vết đổ ấy. Không ai kịp để tâm đến những người sống, những người yêu thương và đau đớn vì họ.

2. Khát vọng sống

Xã hội những năm của thập kỷ 70 đầy biến đổi, nước Nhật chuyển mình sau cuộc tàn phá của chiến tranh. Một thế hệ thanh niên khác lớn lên ôm ấp những hoài bão, những dự định. Họ ào vào cuộc sống quá nhanh, đến mức không còn nhận ra xung quanh, không còn nhận ra chính mình. Những mối quan hệ thu gọn tới mức tối đa. Nó đã đạt đến chiều sâu quá mức, và điều đó khiến tuổi trẻ lo sợ rồi mất phương hướng. Xét cho cùng mối liên hệ với thế giới rộng lớn bên ngoài là chỗ dựa cho mỗi cá nhân rời rạc lúc cần thiết. Nhưng con người đôi khi quên mất điều đó.
Họ quên mất là ngoài sống cho chính bản thân mình, còn cần phải sống cho người khác, cho những người thân thương yêu. Cho khát vọng và hướng thiện. Không phải ai cũng đủ can đảm và bản lĩnh để nhận ra điều này, nhưng một khi đã nhận ra thì sự sống đối với họ vô cùng quý giá, đáng trân trọng.

Watanabe, Midori, Reiko… là những người như thế. Mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau, nhưng họ đã gặp nhau ở cùng một nơi- đó là sự sống- sau khi đã trải qua những biến động dữ dội nhất. Bởi có niềm tin, họ sẽ vượt qua tất cả. Một chàng trai sinh ra trong một gia đình lao động bình thường, học một trường đại học tư loại hai hết sức bình thường ở Tokyo. Cũng sống và cuốn vào những mối tình chóng vánh của thể xác như bất cứ ai. Nhưng cậu không phải là một người dễ dãi, vẫn còn đâu đó trong trái tim hoàn toàn tinh khiết và trong trắng cho người con gái chàng yêu. Naoko của cậu vẫn còn ở đó như một thiên thần. Nhưng rồi, Midori đã đến, đúng lúc. Đôi khi, sự đúng lúc lại có giá trị hơn tất cả mọi cơ hội, cái mà Nagasawa cho rằng: Khi ta bị vây quanh bởi vô vàn cơ may, việc khó làm nhất là để tuột mất chúng.

Không phải Watanabe để mất cơ hội có được Naoko, mà là chính đó là lựa chọn của Naoko. Cuối cùng, cô đã chọn người cô ấy yêu chứ không phải là người yêu cô ấy. Midori, không phải không có yếu đuối, cô cũng mau nước mắt và dễ tủi thân như bất cứ ai. Cái chết đau đớn của cha mẹ trong một thời gian ngắn đã làm cô kiệt quệ, cô có thể nổi nóng trong bất cứ trường hợp nào. Nhưng Midori, bản chất mạnh mẽ đã vượt qua tất cả. Một người chịu dành tiền để mua một chiếc chảo rán trứng thay cho chiếc xuchiêng ướt ẩm suốt ba tháng trời nhất định sẽ biết cái gì là quan trọng nhất với cuộc đời mình. Cô ấy đã quyết định bỏ người tình khi mà chưa chắc chắn một sự dứt khoát ở Watanabe. Tình yêu đôi khi đơn giản thế, sẵn sàng chờ một cú điện thoại chỉ để hỏi một câu: Cậu đang ở đâu. Người ta sống cũng chỉ cần thế, lắng nghe bạn và chạy đến lúc bạn cần - bất cứ khi nào.

5000 Yên của người ngư phu lạ mặt bên bờ biển hay chính bản năng sống đã đưa Watanabe về Tokyo sau một tháng trời phiêu dạt và mộng tưởng. Cái chết không phải như một sự đối nghịch mà là một phần sự sống. Bằng cách sống cuộc đời của mình, chúng ta đã nuôi dưỡng sự chết. Tự do có được không phải là việc tìm đến cái chết mà là quay về với sự sống. Đó cũng là một quy luật của sinh tồn.

3. Bản đàn bất tận.

Tôi viết cảm xúc trong tiếng ồn ào của phòng trọ, pha tạp bởi vô vàn âm thanh. Bài hát trong chiếc tai nghe không át nổi giọng ca náo nhiệt của dòng nhạc trẻ phía giường đối diện. Green leaves of summer - Brothers four (Những chiếc lá màu xanh của mùa hè) đã đưa tôi đi trong thứ âm nhạc bất tận của tiết trời tháng 6. Tôi mường tượng đến hành trình của một bản đàn, từ quá khứ đến hiện tại, từ mặt đất đến bầu trời. Âm thanh mà tại đó, người chết và người sống, gặp được nhau, tha thứ cho nhau mọi lỗi lầm. Không phải là lần thứ 50 hay 51 Rừng Na Uy cất lên trong mù sương cô đơn và hoang lạnh, nó sẽ còn mãi trong cảm thức ấm áp người đàn ông 37 tuổi đang đang thả mình về kí ức.

Không cần đến 20 năm như cảm giác của Nagasawa: Khi chúng ta ra khỏi nơi này, chúng ta sẽ gặp nhau ở một nơi nào đó, chàng trai lên chuyến bay tới Hamburg, gặp lại mình nơi xứ xở xa lạ. Đức chứ không phải là bất cứ nơi nào khác, ngay từ khi đặt chân đến đã thấy sự tái sinh!

TB: Khi viết những dòng này tôi là sinh viên năm ba, bây giờ đã qua ba năm nhưng dường như cảm xúc vẫn còn nguyên như cũ. Gửi chúng đến bạn, hi vọng rằng bạn cũng đồng điệu với tôi, với những trang sách tinh khôi mà tôi lần đầu tiên đã không có may mắn được đọc!
 
CYan F Hlk

Nguồn: nhanam.vn

Số lượng truy cập: 515